18+
Chương 16: Chiều nắng qua rèm mỏng
Gia Đình Satō · Chương 16/26 · 892 từ
Chiều hôm đó trời vẫn còn sáng rõ, nắng nhẹ chiếu qua lớp rèm mỏng.
Tôi đang ngồi trong phòng khách đọc tin tức thì nghe thấy tiếng cửa kính ban công được kéo nhẹ. Tôi không đứng dậy ngay. Tôi chỉ gác chân, nghiêng người một chút để nhìn ra ngoài qua khe rèm.
Yui đang quỳ trên ban công.
Cô ấy mặc chiếc váy ngủ mỏng màu kem, hai dây vai đã tụt xuống gần hết bắp tay. Tóc dài xõa một bên, một vài sợi dính vào khóe miệng vì nước bọt. Haruto đứng dựa vào lan can sắt, quần đã tụt xuống đến giữa đùi, áo sơ mi vẫn còn mặc nhưng đã mở hết khuy. Dương vật cứng ngắc, gân xanh nổi rõ, đang được Yui ngậm sâu trong miệng.
Yui đưa đầu lên xuống chậm rãi. Mỗi lần cô ấy rút ra đến gần hết rồi lại đâm sâu, má hóp lại, cổ họng khẽ nhấp nháp. Nước bọt chảy thành sợi mỏng từ khóe miệng xuống cằm, rồi nhỏ giọt xuống sàn ban công. Biểu cảm của cô ấy vừa tập trung vừa ngại: lông mi run nhẹ mỗi khi nhận quá sâu, tai đỏ ửng, khóe mắt hơi nheo lại vì khó chịu nhưng không hề dừng lại.
Haruto một tay đặt lên đầu chị dâu, ngón tay cài vào tóc, vừa rên thấp vừa nhìn xuống:
“Chậm thôi… bú sâu hơn. Đúng rồi… dùng lưỡi xoay ở đầu nữa… chị giỏi thật.”
Yui không trả lời. Cô ấy chỉ khép mắt, đưa lưỡi xoay quanh đầu dương vật rồi lại nuốt sâu. Tiếng “ụp ụp” ướt át vọng vào trong nhà rất rõ.
Tôi ngồi nhìn, dương vật đã bắt đầu căng lên trong quần.
Bỗng nhiên, từ ban công nhà bên cạnh, bóng dáng quen thuộc xuất hiện sau đám cây cảnh thấp.
Nakamura Ren.
Anh ta đứng đó, mắt mở to, miệng hơi há. Chỉ sau vài giây nhìn cảnh Yui đang quỳ bú em chồng ngay ban công, một tay của anh ta đã luồn thẳng vào trong quần. Ren bắt đầu tuột rất nhanh, mặt đỏ bừng, hơi thở rối loạn, ánh mắt dán chặt không chớp.
Yui có vẻ nhận ra có người đang nhìn. Cô ấy khẽ liếc sang phía ban công bên cạnh một cái rất nhanh. Thay vì dừng lại hay che đậy, cô ấy còn cố ý bú sâu hơn, để đầu dương vật của Haruto suýt chạm vào họng, đồng thời hơi nghiêng người để Ren nhìn rõ hơn góc độ.
Haruto cũng nhận ra. Anh ta cười thấp, tay nhấn nhẹ đầu chị dâu xuống sâu hơn một chút và nói đủ lớn để bên kia nghe thấy:
“Hàng xóm đang nhìn chị bú cặc em trai đấy. Chị biết không? Nhìn kìa, hắn đang tuột mạnh lắm.”
Yui rên nhỏ trong miệng, họng rung lên. Má cô ấy đỏ hơn, hơi thở nóng hổi phả vào da bụng Haruto. Cô ấy không ngẩng lên, chỉ tiếp tục đưa miệng lên xuống nhanh hơn một chút như đang cố ý biểu diễn.
Ren thì đã hoàn toàn mất kiểm soát. Chỉ mới được nhìn chưa đầy một phút, anh ta đã gục người về phía trước, toàn thân co giật mạnh. Tôi nhìn thấy rõ anh ta đang bắn vào trong lòng bàn tay và một phần lan can, mặt méo mó vì khoái cảm quá mức lẫn sự xấu hổ tột độ. Tinh trùng trắng đặc dính cả vào lá cây cảnh.
Haruto nhìn sang, cười khẩy, giọng đầy vẻ khinh thường:
“Chưa được một phút đã bắn rồi. Yếu đến thế cơ à?”
Yui rút miệng ra, thở dốc. Một sợi nước bọt dài vẫn còn dính từ môi dưới của cô ấy đến đầu dương vật bóng loáng của Haruto. Cô ấy dùng lưng tay lau miệng, rồi cũng liếc sang phía Ren đang đứng gục người, thở hổn hển. Ánh mắt Yui lúc đó vừa xấu hổ vừa có một tia thích thú rõ ràng khi nhìn thấy hàng xóm yếu ớt như vậy.
Tôi bước ra ban công.
Ren hoảng hốt định chạy vào nhà nhưng tôi đã lên tiếng trước, giọng lạnh:
“Đứng đó. Đừng có chạy.”
Ren khựng lại, mặt vẫn còn đỏ gay, tay vội vàng giấu sau lưng. Haruto thì thản nhiên kéo Yui đứng dậy, dương vật vẫn cứng ngắc, dính đầy nước bọt và bóng loáng dưới nắng chiều.
Tôi nhìn Ren từ đầu đến chân, rồi nhìn sang Yui đang đứng bên cạnh em trai mình với váy ngủ xộc xệch, môi còn ướt. Tôi nói chậm rãi:
“Từ nay trở đi, nếu muốn nhìn vợ tôi thì phải theo quy tắc. Không thì đừng có mà lén nữa. Hiểu chưa?”
Ren nuốt nước bọt audibly, mắt vẫn không rời được khỏi Yui. Anh ta chỉ gật đầu yếu ớt, giọng khàn:
“…Hiểu.”
Yui đứng đó, hơi thở vẫn chưa đều hẳn. Cô ấy liếc nhìn Ren một lần nữa, rồi khẽ liếm môi như vô thức, trước khi cúi đầu chỉnh lại dây áo ngủ.
Tôi biết rõ.
Việc “huấn luyện” hàng xóm yếu sinh lý này vừa chính thức bắt đầu. Và cả tôi lẫn Yui đều đang hứng thú với nó hơn chúng tôi muốn thừa nhận.