18+
Chương 20: Về nhà lúc gần mười giờ tối
Gia Đình Satō · Chương 20/26 · 968 từ
Tôi về nhà lúc gần mười giờ tối.
Đèn phòng khách vẫn sáng. Tôi mở cửa, bước vào, và thấy Yui đang ngồi trên ghế sofa. Áo ngủ mỏng của cô bị kéo lệch một bên vai, tóc rối bù, môi hơi sưng và ửng đỏ. Đôi mắt cô nhìn tôi với ánh nhìn vừa mệt vừa còn sót lại sự kích thích.
“Anh về rồi à…” giọng cô khàn hơn bình thường.
Tôi khóa cửa, bỏ túi xách xuống, rồi đi thẳng tới trước mặt vợ. “Chuyện gì xảy ra?”
Yui nuốt nước bọt. Cô nhìn xuống tay mình một lúc rồi mới nói:
“Hôm nay… em cho Ren làm lại bài 10 phút. Anh không có nhà nên em tự làm.”
Tôi ngồi xuống cạnh cô, kéo áo ngủ ra khỏi vai cô thêm một chút. “Kể từ đầu. Đừng bỏ sót.”
Yui hít một hơi dài.
“Em bảo Ren ngồi trên ghế. Em quỳ xuống, dùng cả miệng và ngực như lần trước. Lần này hắn chịu được. Đủ 10 phút. Hắn không bắn. Em còn đang định thưởng cho hắn bằng tay thì…”
Cô dừng lại, má đỏ hơn.
“Thì sao?”
“Thì bố đến.”
Tôi cảm thấy dương vật mình giật mạnh trong quần.
“Bố đến lúc nào?”
“Đúng lúc em vừa đếm xong 10 phút. Em còn đang thở gấp, miệng còn dính nước nhờn của Ren. Tiếng chìa khóa mở cửa vang lên. Em đẩy Ren vào tủ quần áo trong phòng ngủ, đóng cửa lại, rồi chạy ra.”
Yui kể tiếp, giọng ngày càng thấp:
“Bố bước vào, nhìn em từ đầu đến chân. Em biết mình trông rất rối. Áo ngủ xệ xuống gần lộ ngực, tóc rối, môi ướt. Bố không nói gì nhiều. Ông chỉ hỏi ‘Con dâu đang làm gì mà trông thế này?’ rồi bước lại gần.”
Tôi kéo Yui nằm ngửa trên sofa, kéo hết áo ngủ của cô lên. Âm hộ cô vẫn còn ướt, hơi sưng. Tôi đưa hai ngón tay miết nhẹ dọc khe thịt.
“Rồi bố làm gì?”
Yui rên khẽ, hông hơi nhúc nhích theo ngón tay tôi.
“Bố… bố kéo áo ngủ của em xuống. Ông nhìn ngực em, rồi nhìn xuống dưới. Ông nói giọng trầm: ‘Con dâu nứng thế này, chồng không ở nhà…’ Rồi ông kéo khóa quần ra.”
Tôi cởi quần mình, dương vật đã cứng ngắc. Tôi đưa đầu quy đầu cọ vào miệng lồn Yui nhưng chưa đâm vào.
“Lớn không?”
Yui gật đầu, mắt hơi ướt. “Lớn lắm anh. To hơn cả Haruto. Em nhìn thấy mà sợ. Ông bảo em nằm xuống sofa. Em còn chưa kịp nói gì thì ông đã đẩy vào.”
Tôi đâm mạnh vào trong vợ. Yui rên to, hai tay bám lấy vai tôi.
“Địt luôn à? Không hỏi gì thêm?”
“Không… ông đẩy vào một mạch. Em cảm giác bị căng ra hết cỡ. Đau một chút rồi nóng. Ông địt rất mạnh, rất sâu. Mỗi lần ông rút ra gần hết rồi đâm vào, em thấy bụng mình hơi phồng lên. Ông nắm lấy hai chân em, gác lên vai, rồi địt liên tục.”
Tôi tăng tốc, đâm mạnh vào đúng nhịp cô đang kể.
“Em rên à?”
“Em rên… em không giữ nổi. Ông càng nghe em rên lại càng địt mạnh hơn. Ông nói vào tai em: ‘Lồn con dâu chặt thế này, không địt phí quá.’ Rồi ông bóp ngực em, véo núm vú trong lúc vẫn đâm sâu.”
Tôi cúi xuống hôn mạnh vào miệng vợ, lưỡi đẩy vào. Khi tách ra, tôi hỏi tiếp:
“Ren ở trong tủ nhìn hết à?”
Yui gật đầu, thở hổn hển. “Em nhìn thấy khe tủ hơi mở. Đôi mắt hắn nhìn ra. Dương vật hắn chắc vẫn cứng vì vừa mới chịu được 10 phút. Hắn phải nhìn bố địt em từ đầu đến cuối.”
Tôi địt nhanh hơn. “Bố bắn vào trong không?”
Yui nhìn tôi, má đỏ bừng. “Có… ông đâm sâu hết cỡ rồi bắn. Em cảm giác từng đợt nóng chảy vào trong. Ông rút ra, tinh trùng chảy xuống đùi em. Ông nhìn em thêm một lúc rồi kéo khóa quần lại, bảo ‘Mai bố ghé nữa’ rồi đi.”
Tôi dừng lại trong người vợ, thở nặng.
“Ren vẫn ở trong tủ đến lúc bố đi hết?”
“Ừ. Sau khi bố đi, em mới mở tủ cho hắn ra. Hắn mặt đỏ gay, dương vật vẫn cứng, nhưng không dám bắn. Em không thưởng cho hắn. Em bảo hắn về.”
Tôi rút ra, lật Yui nằm sấp, kéo mông cô cao lên, rồi đâm vào từ phía sau một nhịp mạnh.
“Từ giờ,” tôi nói trong lúc địt, “bài kiểm tra đứng trong tủ của Ren sẽ dùng bố.”
Yui rên dài. “Anh… anh muốn để bố địt em trong khi Ren nhìn?”
“Đúng.” Tôi nắm tóc vợ, kéo nhẹ. “Mỗi lần muốn cho Ren tập chịu đựng, anh sẽ để bố đến. Ren phải ngồi trong tủ nhìn bố địt vợ anh. Không được sờ. Không được bắn. Chịu được thì mới tính thưởng.”
Yui siết chặt ga sofa. “Em… em sợ bố… nhưng lúc nãy em lên đỉnh mất.”
Tôi cười khẽ, đâm sâu hơn. “Sợ mà vẫn lên đỉnh. Tốt. Từ giờ bố sẽ là người giúp anh huấn luyện Ren.”
Tôi địt vợ đến khi cả hai cùng lên đỉnh. Khi rút ra, tinh trùng của tôi lẫn với thứ còn sót lại từ trước chảy ra ngoài.
Tôi nằm bên cạnh Yui, tay vẫn đặt trên bụng cô, và nói khẽ:
“Mai anh sẽ gọi điện cho bố. Bảo ông ghé chơi.”
Yui không trả lời. Cô chỉ rít nhẹ, khép hai chân lại, nhưng ánh mắt thì không hề từ chối.