MH

Mê Hoạt Hình

Donghua Vietsub · HD

Nền tảng xem hoạt hình Trung Quốc theo phong cách điện ảnh, tối ưu trải nghiệm duyệt, tìm kiếm và theo dõi tập phim.

Khám phá

Thể loạiPhim lẻPhim chiếu rạpLịch chiếuBlogTìm kiếm

Liên hệ

Facebook
© 2026 Mê Hoạt Hình. Trải nghiệm xem hoạt hình hiện đại.
Trang chủ/Truyện 18+/Gia Đình Satō/Chương 23: Đêm bố ở lại nhà con trai

18+

Chương 23: Đêm bố ở lại nhà con trai

Gia Đình Satō · Chương 23/26 · 1.084 từ

Đêm hôm đó bố ở lại nhà.

Ông nói mệt, không muốn lái xe về. Tôi dọn cho ông phòng khách, trải ghế sofa thành chỗ nằm. Yui lấy chăn gối ra, thái độ lễ phép nhưng ánh mắt có chút lảng tránh. Tôi để ý thấy cô hơi căng thẳng hơn mọi khi.

Tôi và Yui lên phòng ngủ sớm. Sora đã ngủ từ lúc tám giờ. Cửa phòng chúng tôi đóng, nhưng không khóa. Tôi cố tình không khóa.

Nằm trên giường, tôi không ngủ ngay. Tôi nằm im, mắt nhìn lên trần, lắng nghe. Trong đầu vẫn quay vòng những suy nghĩ về bố. Về việc ông đã bắt đầu coi việc đến nhà và dùng vợ tôi như một quyền lợi. Về việc tôi chủ động tạo ra điều đó, và bây giờ cảm giác kiểm soát đang có chút lung lay.

Khoảng gần một giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ ngoài hành lang.

Tôi biết tiếng chân đó.

Haruto.

Em trai tôi vẫn lén vào phòng Yui những đêm khuya như cũ. Tôi biết chuyện họ quan hệ từ lâu, nhưng tôi vẫn giả vờ không biết hết. Tôi chưa từng bắt quả tang việc hắn lén tháo bao. Tôi chỉ biết hắn đến, và Yui không từ chối.

Tối nay bố đang nằm ở phòng khách.

Tôi hơi ngồi dậy, tai lắng. Tiếng chân Haruto dừng lại trước cửa phòng chúng tôi. Một lúc lâu không có động tĩnh. Rồi tôi nghe tiếng tay nắm cửa bị xoay rất nhẹ.

Cùng lúc đó, từ phía phòng khách vang lên tiếng ghế sofa kêu cọt kẹt. Bố trở mình.

Haruto đứng im ngoài cửa. Tôi có thể tưởng tượng hắn đang nín thở. Yui nằm bên cạnh tôi cũng đã tỉnh. Cô nắm chặt lấy tay tôi dưới chăn, móng tay hơi cào vào da thịt.

Tiếng bước chân của bố vang lên. Ông đi ra ngoài hành lang, có lẽ để đi vệ sinh. Tiếng dép lê trên sàn nhà.

Haruto vẫn đứng đó.

Tôi cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh. Đây là khoảnh khắc nguy hiểm nhất từ trước đến giờ. Nếu bố mở cửa phòng ngủ, hoặc nếu Haruto không kịp ẩn, mọi thứ sẽ sụp đổ theo cách tôi không tính trước.

Yui thì thầm rất nhỏ, gần như không thành tiếng:

“Anh…”

Tôi siết tay cô lại, ra hiệu im lặng.

Tiếng bước chân bố đi về phía nhà vệ sinh. Cửa nhà vệ sinh đóng lại. Haruto nhân cơ hội đó, xoay nhẹ tay nắm cửa phòng chúng tôi và lẻn vào trong bóng tối. Hắn đóng cửa lại rất khẽ, rồi đứng im một lúc lâu, lưng dựa vào cửa, thở rất nhẹ.

Tôi giả vờ ngủ. Yui cũng vậy.

Haruto đứng đó khoảng một phút. Rồi hắn khẽ bước về phía giường. Tôi cảm nhận được hắn đang đứng cạnh mép giường, nhìn xuống hai vợ chồng. Dương vật của hắn chắc đã cứng từ lúc ở ngoài hành lang.

Nhưng hắn không dám làm gì thêm. Vì bố vẫn còn trong nhà.

Một lúc sau, tiếng xả nước nhà vệ sinh vang lên. Bố bước ra. Tiếng bước chân đi về phía phòng khách. Rồi mọi thứ lại im ắng.

Haruto đứng thêm vài phút nữa trong bóng tối. Cuối cùng hắn khẽ thở ra, quay người, mở cửa và lẻn ra ngoài thật nhanh. Tiếng chân hắn biến mất về phía cầu thang.

Tôi nằm im rất lâu sau đó.

Yui vẫn nắm tay tôi. Cô không nói gì. Tôi cũng không nói gì.

Nhưng trong đầu tôi, mọi thứ đang xếp lại thành một hình ảnh rõ ràng hơn.

Haruto không chỉ quan hệ với vợ tôi vào ban ngày khi tôi biết. Hắn vẫn đến vào ban đêm, khi tôi đang ngủ. Và tối nay, hắn suýt nữa thì đụng mặt bố.

Hai người đàn ông trong gia đình tôi đang dùng cùng một người phụ nữ. Một người thì tôi chủ động đưa vào. Người kia thì tôi nửa biết nửa không, và đang ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tôi quay sang nhìn Yui trong bóng tối. Cô đang nhìn trần nhà, mắt mở.

“Em biết Haruto vẫn đến ban đêm,” tôi nói khẽ.

Yui không trả lời ngay. Một lúc lâu sau cô mới thì thầm:

“Em không từ chối được…”

“Anh biết.”

Im lặng thêm một lúc.

“Bố cũng đang muốn nhiều hơn,” tôi nói tiếp. “Ông không còn chỉ đến khi anh gọi nữa.”

Yui quay sang nhìn tôi. Trong bóng tối, tôi không thấy rõ biểu cảm của cô, nhưng giọng nói thì run nhẹ.

“Anh… anh định làm gì?”

Tôi nằm im, suy nghĩ. Cảm giác nguy hiểm và kích thích trộn lẫn vào nhau. Kế hoạch ban đầu của tôi đang trở nên rối. Nhưng chính sự rối đó lại khiến máu trong người tôi nóng lên.

“Anh sẽ không dừng ai cả,” tôi nói cuối cùng. “Bố và Haruto. Cả hai. Anh sẽ dùng cả hai.”

Yui thở ra một hơi dài, như thể vừa sợ vừa… chấp nhận.

Tôi kéo cô lại gần, tay trượt xuống dưới bụng cô. Cô đã ướt. Tôi không biết đó là vì sợ hãi hay vì những gì vừa xảy ra ngoài hành lang.

“Từ giờ anh sẽ không còn giả vờ không biết nữa,” tôi thì thầm vào tai vợ. “Haruto muốn đến ban đêm thì để hắn đến. Bố muốn đến thì anh sẽ để ông đến. Em chỉ cần nhớ một điều.”

“Điều gì?”

“Em vẫn là vợ anh. Tất cả những gì họ làm với em, cuối cùng vẫn nằm trong kế hoạch của anh.”

Yui không trả lời bằng lời. Cô chỉ khép chân lại, giữ lấy ngón tay tôi ở giữa hai đùi, và thì thầm rất nhỏ:

“Em sợ… nhưng em không muốn dừng.”

Tôi hôn lên trán vợ, mắt vẫn nhìn lên trần nhà trong bóng tối.

Đêm đó tôi không ngủ được nhiều. Trong đầu tôi đã bắt đầu tính những nước đi tiếp theo. Cách để để bố và Haruto tồn tại song song, cách để dùng sự nguy hiểm đó để đẩy Yui sâu hơn, và cách để bản thân tôi vẫn là người đứng sau tất cả, dù chỉ là trên danh nghĩa.

Cảm giác kiểm soát đang lung lay. Nhưng chính vì vậy mà nó trở nên thú vị hơn rất nhiều.

← Chương 22: Bố đến nhà vợ chồng KenjiMục lụcChương 24: Cố ý giữ bố ở lại thêm một đêm →