18+
Chương 26: Ba luật mới của hai vợ chồng
Gia Đình Satō · Chương 26/26 · 1.079 từ
Tối hôm đó, sau khi Sora đã ngủ, tôi bảo Yui ngồi xuống bàn ăn.
Không phải trên giường. Không phải trong không khí mờ ảo của phòng ngủ. Mà dưới ánh đèn sáng của nhà bếp, nơi mọi thứ nhìn rõ hơn.
Tôi pha hai ly trà, đặt xuống bàn, rồi ngồi đối diện vợ.
“Anh muốn nói chuyện nghiêm túc,” tôi mở lời. “Không phải kiểu đêm qua. Mà là nói rõ ràng.”
Yui gật đầu. Cô ngồi thẳng, hai tay đặt trên đùi, vẻ mặt có chút căng nhưng không tránh né.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô.
“Từ trước đến giờ, hầu hết mọi thứ diễn ra vì anh muốn. Em đồng ý vì yêu anh, vì muốn chiều anh. Nhưng sau cuộc nói chuyện sáng nay, anh nhận ra cách đó không còn đủ nữa. Em đang thay đổi. Anh cũng đang thay đổi. Nếu chúng ta tiếp tục, cần có luật rõ ràng hơn.”
Yui im lặng vài giây rồi hỏi:
“Luật kiểu gì?”
“Luật về bố. Luật về Haruto. Và luật về chúng ta.”
Tôi lấy tờ giấy và bút, đặt ra giữa bàn. Không phải vì cần viết ra giấy thật, mà vì tôi muốn không khí trở nên cụ thể, không còn mơ hồ.
“Đầu tiên là bố,” tôi nói. “Anh chấp nhận để bố đến nhà. Anh chấp nhận để ông địt em. Anh thậm chí còn chủ động tạo điều kiện. Nhưng anh muốn rõ: ông được đến mức nào?”
Yui nhìn tờ giấy một lúc, rồi nói chậm rãi:
“Em chấp nhận để bố đến khi anh đồng ý. Em chấp nhận để ông dùng em. Nhưng em không muốn ông có chìa khóa nhà. Em cũng không muốn ông ở lại qua đêm thường xuyên đến mức trở thành thói quen. Và… em không muốn ông bắt em gọi ông bằng những từ ngữ quá thấp hèn trước mặt anh.”
Tôi ghi lại trong đầu.
“Còn về việc ông bắn vào trong?”
Yui khẽ cắn môi. “Em chấp nhận. Vì anh cũng muốn vậy.”
Tôi gật đầu. “Được. Vậy với bố: chỉ đến khi anh cho phép, không chìa khóa, không ở lại thành thói quen, không bắt em hạ mình bằng lời nói quá đáng trước mặt anh. Còn việc quan hệ và bắn vào trong thì được.”
Yui gật.
“Tiếp theo là Haruto.”
Không khí trở nên nặng hơn một chút. Yui hơi cúi mặt.
“Haruto khác bố,” tôi nói. “Hắn là em trai. Và hắn đã lén lút từ rất lâu. Anh từng giả vờ không biết hết. Bây giờ anh không muốn giả vờ nữa. Vậy em muốn xử lý hắn thế nào?”
Yui im lặng khá lâu. Khi cô nói, giọng rất nhỏ:
“Em không muốn cấm hắn hoàn toàn. Nhưng em cũng không muốn hắn nghĩ rằng có thể đến bất cứ lúc nào như một quyền lợi. Nếu tiếp tục… em muốn hắn chỉ được đến khi anh biết. Không còn lén vào lúc anh đang ngủ nữa.”
Tôi nhìn vợ.
“Em muốn công khai hóa với Haruto?”
“Không hẳn công khai. Nhưng em muốn không còn phải lén lút đến mức anh không biết. Em mệt vì phải giấu anh chuyện ban đêm.”
Tôi ngồi dựa lưng vào ghế, suy nghĩ. Đây là một bước lớn. Một khi Haruto biết rằng anh đã biết và vẫn cho phép, động lực của hắn sẽ thay đổi. Sự lén lút sẽ mất đi, thay vào đó là một dạng chấp thuận ngầm nguy hiểm hơn.
“Anh đồng ý,” tôi nói cuối cùng. “Haruto chỉ được đến khi anh biết. Không còn lén vào lúc nửa đêm nữa. Nếu hắn muốn em, hắn phải đi qua anh.”
Yui nhìn tôi, có chút bất ngờ vì tôi đồng ý nhanh như vậy.
“Còn luật cuối cùng,” tôi nói. “Luật giữa anh và em.”
Cô ngồi thẳng hơn.
“Anh cần em hứa một điều. Nếu có lúc nào em cảm thấy mình đang bị cuốn đến mức muốn bỏ qua anh, muốn chọn một trong hai người kia hơn anh… em phải nói ra. Không được giấu. Dù điều đó có làm anh đau.”
Yui nhìn tôi rất lâu. Mắt cô hơi ướt, nhưng giọng nói thì rõ ràng:
“Em hứa. Và ngược lại… nếu anh cảm thấy mình đang mất kiểm soát đến mức không còn muốn em là vợ nữa, mà chỉ còn muốn xem em bị dùng, thì anh cũng phải nói. Đừng để đến lúc mọi thứ vỡ vụn mới bảo em.”
Tôi gật đầu.
Im lặng một lúc lâu. Chỉ có tiếng đồng hồ treo tường.
Cuối cùng tôi nói:
“Vậy luật tạm thời như thế này.
Một: Bố chỉ đến khi anh cho phép, không chìa khóa, không ở lại thành thói quen.
Hai: Haruto không còn được lén lút ban đêm. Mọi lần đến phải có sự biết của anh.
Ba: Chúng ta nói thật với nhau khi cảm xúc bắt đầu lệch.”
Yui gật đầu.
“Còn một điều nữa,” tôi thêm vào. “Anh muốn thử luật mới này sớm. Không phải để thử em. Mà để cả hai cùng xem chúng ta có chịu được cái sự rõ ràng này không.”
Yui hỏi khẽ:
“Anh muốn thử kiểu gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt vợ.
“Anh sẽ nói với Haruto rằng anh đã biết. Và anh sẽ cho hắn đến một lần… trong khi anh có mặt trong nhà. Không phải lén. Mà là được cho phép. Đồng thời, anh vẫn giữ liên lạc với bố như bình thường.”
Yui thở ra một hơi dài. Cô không phản đối. Cô chỉ nhìn xuống hai bàn tay đang đan vào nhau trên đùi, rồi nói:
“Vậy… bắt đầu từ khi nào?”
Tôi với tay qua bàn, đặt bàn tay lên tay cô.
“Khi cả hai chúng ta sẵn sàng. Không phải hôm nay. Nhưng cũng không để quá lâu.”
Yui lật bàn tay lại, nắm lấy tay tôi. Lực nắm của cô chặt hơn mọi khi.
Chúng tôi ngồi im dưới ánh đèn nhà bếp khá lâu sau đó. Không còn ôm ấp. Không còn những lời thì thầm trên giường. Chỉ có hai người lớn đang cố gắng đặt ra ranh giới cho một trò chơi mà cả hai đều biết là ngày càng nguy hiểm.
Và lần này, lần đầu tiên, chúng tôi làm điều đó với sự tỉnh táo gần như hoàn toàn.