18+
Chương 9: Cảnh báo trong phòng ngủ
Gia Đình Satō · Chương 9/26 · 584 từ
Sau khi Haruto bước vào phòng khách lấy nước uống, tôi kéo Yui vào phòng ngủ và đóng cửa lại.
Yui vẫn còn đang run. Áo choàng mỏng trên người cô ấy chưa kịp cài lại hết. Tôi đẩy cô ấy ngồi xuống mép giường, rồi ngồi đối diện.
“Em sợ à?” tôi hỏi khẽ.
Yui gật đầu. Mắt vẫn còn đỏ.
“Haruto… nhìn em như vậy. Anh thấy không? Hắn cứng rồi.”
Tôi nắm lấy tay vợ, kéo lại gần.
“Anh thấy. Và anh đang nghĩ… có thể dùng hắn.”
Yui ngẩng lên nhìn tôi, mắt mở to.
“Dùng… em trai anh?”
“Ừ.” Tôi gật đầu, giọng thấp nhưng rõ. “Ryō đã đủ rồi. Hắn bắt đầu coi em như đồ của hắn. Còn Haruto… hắn vừa mới nhìn thấy. Hắn đang sốc, đang kích thích. Nếu mình dẫn dắt đúng cách, hắn sẽ trở thành người tiếp theo. Và vì là em trai, hắn sẽ khó kiểm soát hơn.”
Yui im lặng khá lâu. Cô ấy cúi xuống nhìn hai bàn tay đang bị tôi nắm.
“…Anh thật sự muốn để em trai mình… với em?”
Tôi đưa tay nâng cằm vợ lên, bắt cô ấy nhìn vào mắt tôi.
“Muốn. Nhưng lần này mình phải cẩn thận hơn. Haruto không giống Ryō. Hắn máu mủ với anh. Nếu hắn biết anh đồng ý, hắn có thể khinh anh, hoặc ngược lại, hắn sẽ càng kích thích. Anh chưa quyết định sẽ để hắn biết hay không biết. Nhưng trước mắt… anh muốn tạo điều kiện để hắn ở gần em hơn.”
Yui thở ra một hơi dài. Má đã ửng đỏ trở lại. Cô ấy hỏi nhỏ:
“Vậy… em phải làm gì?”
“Đừng tránh hắn. Đừng tỏ ra quá sợ. Nếu hắn nhìn, em nhìn lại một chút rồi cúi xuống. Nếu hắn nói chuyện, em trả lời bình thường. Để hắn nghĩ là em đang dao động sau những gì hắn nhìn thấy. Hiểu không?”
Yui khẽ gật đầu.
“Hiểu…”
Tôi hôn nhẹ lên môi vợ, rồi thì thầm:
“Tối nay anh sẽ bảo hắn ở lại ngủ. Bảo là khuya rồi, đường về xa. Em đồng ý chứ?”
Yui nhìn tôi một lúc lâu. Cuối cùng cô ấy thì thầm:
“…Đồng ý.”
* * *
Khi hai chúng tôi bước ra phòng khách, Haruto đang ngồi trên sofa, tay cầm lon bia, mắt vẫn còn nhìn về phía cửa phòng ngủ. Thấy chúng tôi ra, anh ta khẽ thẳng người lên.
Tôi cố tình nói với giọng bình thường, thậm chí hơi mệt mỏi:
“Haruto, khuya rồi. Ở lại ngủ đi. Phòng khách có sofa giường. Anh không muốn em về khuya.”
Haruto nhìn tôi một giây, rồi nhìn sang Yui. Yui đang đứng hơi núp sau lưng tôi, mắt cúi xuống, tai đỏ. Haruto nuốt nước bọt, rồi gật đầu chậm rãi.
“…Ừ. Anh cho ở thì em ở.”
Tôi gật đầu, rồi kéo Yui vào bếp giả vờ lấy nước. Khi chỉ còn hai vợ chồng, tôi thì thầm vào tai cô ấy:
“Tốt. Hắn ở lại rồi. Đêm nay em nhớ… đừng đóng cửa phòng ngủ quá chặt.”
Yui khẽ run trong vòng tay tôi. Cô ấy không nói gì, chỉ gật đầu rất nhẹ.
Tôi đứng trong bếp, nhìn ra phòng khách chỗ Haruto đang ngồi. Ánh mắt em trai tôi đang nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Yui qua khe cửa bếp. Và tôi biết, kế hoạch mới vừa chính thức bắt đầu.