MH

Mê Hoạt Hình

Donghua Vietsub · HD

Nền tảng xem hoạt hình Trung Quốc theo phong cách điện ảnh, tối ưu trải nghiệm duyệt, tìm kiếm và theo dõi tập phim.

Khám phá

Thể loạiPhim lẻPhim chiếu rạpLịch chiếuBlogTìm kiếm

Liên hệ

Facebook
© 2026 Mê Hoạt Hình. Trải nghiệm xem hoạt hình hiện đại.
Trang chủ/Truyện 18+/Ngôi Nhà Tokyo/Chương 27: Về Quê Hiroshi – Giới Thiệu Vợ Mới Và Những Ánh Mắt Từ Họ Hàng

18+

Chương 27: Về Quê Hiroshi – Giới Thiệu Vợ Mới Và Những Ánh Mắt Từ Họ Hàng

Ngôi Nhà Tokyo · Chương 27/43 · 1.330 từ

Sau ba tuần yên bình ở Đà Nẵng, Hiroshi ngồi bên hiên nhà ông bà vợ, nhìn biển lặng sóng, bỗng quay sang Yumi đang ngồi cắt rau bên mẹ:

“Em ơi… mình về quê anh một chuyến đi. Bố mẹ anh mất sớm, nhưng còn chú bác, anh em họ. Anh muốn giới thiệu em với mọi người. Ở đó yên bình, chỉ có núi và sông, không ai biết chuyện Tokyo. Mình cần một nơi để… thở.”

Yumi ngừng tay, ngẩng lên nhìn chồng. Ánh mắt cô dịu dàng nhưng thoáng chút lo âu:

“Em đồng ý. Em cũng muốn gặp gia đình chồng. Em muốn sống thật chậm, thật bình thường… chỉ hai ta thôi.”

Họ thu xếp nhanh. Vé máy bay khứ hồi Tokyo – Yamagata, vali nhỏ gọn, quần áo giản dị. Không chip rung, không váy ren mỏng, không đồ chơi tình dục. Chỉ có vài cuốn sách cũ, áo ấm, và hy vọng rằng không khí núi rừng sẽ giúp họ thực sự “dừng lại”.

Chuyến đi Shinkansen từ Tokyo lên Yamagata mất hơn ba tiếng. Yumi tựa đầu vào vai chồng, nhìn cảnh núi dần hiện ra qua cửa kính. Cô thì thầm:

“Em hơi hồi hộp… em là con dâu mới, lại trẻ hơn chồng nhiều. Họ hàng anh nghĩ sao về em?”

Hiroshi vuốt tóc vợ, cười nhẹ:

“Họ sẽ mê em ngay thôi. Em đẹp, ngoan, lễ phép. Và quan trọng nhất – em là vợ anh.”

Xe buýt từ ga Yamagata đưa họ về một ngôi làng nhỏ nằm giữa thung lũng, bao quanh bởi núi xanh và sông suối. Nhà chính của họ hàng là ngôi nhà gỗ hai tầng cổ kính, mái ngói cong, sân rộng lát đá cuội, vườn sau trồng hoa anh đào và rau sạch. Chú cả – người lớn tuổi nhất còn sống – đã chờ sẵn ngoài cổng cùng vài người họ hàng.

Khi Hiroshi và Yumi bước xuống xe, chú Hiroshi-no-Ojisan (64 tuổi, cao to, da ngăm đen vì làm xây dựng cả đời, góa vợ 8 năm) tiến lên đầu tiên. Ông cúi chào Hiroshi rồi nhìn Yumi, mắt sáng lên:

“Đây là con dâu mới à? Đẹp quá… Hiroshi may mắn thật.”

Yumi cúi chào sâu, giọng nhẹ nhàng:

“Cháu chào chú. Cháu là Yumi, vợ của Hiroshi. Cảm ơn chú đã đón cháu.”

Chú Hiroshi cười lớn, vỗ vai cháu trai:

“Vào nhà đi. Cả họ đã chờ lâu rồi.”

Trong sân nhà gỗ, khoảng mười lăm người họ hàng đã tụ tập: bác gái, cô dì, anh em họ, trẻ con chạy nhảy. Hiroshi giới thiệu trang trọng:

“Mọi người, đây là vợ cháu – Yumi. Chúng cháu kết hôn hơn một năm rồi. Cháu đưa cô ấy về ra mắt gia đình.”

Yumi cúi chào từng người, yukata màu pastel nhạt ôm sát thân hình, tóc buộc thấp, khuôn mặt không trang điểm vẫn đẹp rạng rỡ. Tiếng xì xào khen ngợi vang lên:

“Đẹp quá! Như người mẫu ấy!”

“Da trắng, mắt to… Hiroshi chọn vợ giỏi thật!”

Hiroshi lần lượt giới thiệu:

* Chú Hiroshi-no-Ojisan (chú cả, 64 tuổi): người lớn nhất, uy tín nhất, tính trầm lặng, ánh mắt sâu và sắc. Ông nhìn Yumi lâu hơn một chút, rồi cười: “Cháu về ở đây bao lâu cũng được. Nhà rộng.” * Anh họ Takashi (37 tuổi): độc thân, cao ráo, chủ xưởng gỗ nhỏ trong làng. Anh ta cười tươi, bắt tay Yumi: “Chị dâu xinh quá. Anh Hiroshi giấu kỹ thật.” * Em họ Ryota (29 tuổi): trai trẻ, tập gym, làm hướng dẫn viên leo núi. Cậu đỏ mặt khi bắt tay Yumi, mắt liếc xuống khe yukata thoáng lộ: “Chị… chị đẹp thật. Em từng thấy ảnh chị trên Facebook anh Hiroshi rồi.” * Bạn thân thời thơ ấu – Satoshi (41 tuổi): ly hôn, chủ quán rượu nhỏ trong làng. Anh ta cười lớn, vỗ vai Hiroshi: “Mày cưới được vợ thế này, tao ghen tị chết mất. Yumi-chan, mai anh dẫn em đi thăm làng nhé?”

Yumi cười lịch sự, cúi chào từng người. Cô cảm nhận được những ánh mắt: không chỉ khen ngợi, mà còn thèm thuồng, tò mò, thậm chí là dục vọng ngầm. Nhưng cô cố giữ vẻ bình thản, nắm chặt tay Hiroshi.

Bữa cơm gia đình lớn được dọn dưới sân nhà gỗ. Cá sông nướng, rau rừng xào, sake tự nấu. Yumi ngồi cạnh chồng, cúi gắp thức ăn cho mọi người. Khi cô cúi xuống rót trà cho chú Hiroshi-no-Ojisan, yukata mỏng khẽ tụt, khe ngực lộ rõ một phần. Chú nhìn lâu hơn cần thiết, rồi cười: “Cháu khéo tay quá. Hiroshi may mắn thật.”

Takashi ngồi đối diện, mắt liếc xuống ngực Yumi mỗi khi cô cười. Ryota đỏ mặt, ít nói nhưng cứ nhìn trộm. Satoshi thì thoải mái hơn, đùa lớn: “Chị dâu đẹp thế này, anh em họ mình phải canh chừng Hiroshi kẻo nó giấu chị ấy luôn!”

Hiroshi cười gượng, tay dưới bàn siết chặt đùi vợ. Ông cảm nhận được những ánh mắt đó – và cu ông giật giật nhẹ trong quần. Yumi cũng cảm nhận được. Cô đỏ mặt, nhưng cố giữ bình tĩnh.

Chiều hôm đó, chú Hiroshi-no-Ojisan dẫn Yumi ra vườn sau nhà xem hoa anh đào muộn còn sót lại. Ông chỉ tay lên cây, tay vô tình chạm nhẹ lưng cô:

“Cháu xem, hoa vẫn nở dù muộn. Giống cháu – đẹp và tươi trẻ.”

Yumi cười nhẹ, lùi lại một bước: “Cảm ơn chú khen. Cháu thích hoa anh đào lắm.”

Tối đến, Takashi và Ryota rủ Yumi ra ao cá thả đèn lồng. Takashi đùa: “Chị dâu đẹp thế này, anh em họ chúng cháu ghen với anh Hiroshi lắm.” Ryota liếc ngực Yumi, mặt đỏ bừng: “Chị… chị mặc yukata đẹp thật.”

Yumi cười lịch sự, nhưng tim đập nhanh. Cô cảm nhận được dục vọng ngầm trong những ánh mắt đó – giống hệt những ánh mắt ở vũ trường, nhưng gần gũi hơn, thân thuộc hơn, và nguy hiểm hơn.

Khi về phòng ngủ cũ của Hiroshi – căn phòng gỗ nhỏ, cửa sổ nhìn ra núi – Yumi nằm bên chồng, thì thầm:

“Hôm nay họ hàng anh nhìn em nhiều quá… em hơi nứng. Nhưng em không muốn gì cả. Em chỉ muốn chồng chạm em.”

Hiroshi kéo vợ nằm ngửa, dạng chân cô ra, đút cu vào từ từ. Ông nhấp chậm, sâu, nhìn vào mắt vợ:

“Anh thấy hết. Chú anh và Takashi nhìn em lâu lắm. Em có thích không?”

Yumi rên khẽ, lồn siết chặt:

“Em… em chỉ thích chồng nhìn em thôi. Nhưng em sợ… em sợ em vẫn thèm bị nhìn.”

Hiroshi tăng nhịp, thì thầm:

“Anh nhìn em đây… chỉ anh nhìn em. Em là đĩ của anh, chỉ của anh.”

Yumi lên đỉnh nhẹ nhàng, nước dâm chảy ròng ròng xuống ga giường. Hiroshi bắn tinh sâu vào trong, ôm chặt vợ:

“Chúng ta sẽ như thế này… chỉ trong nhà, chỉ với nhau.”

Sáng hôm sau, cả họ tổ chức tiệc nhỏ chào mừng Yumi. Satoshi mang rượu sake tự nấu, cười lớn:

“Hôm nay anh em mình uống mừng vợ Hiroshi. Yumi-chan, mai anh dẫn em đi thăm làng nhé?”

Yumi cười lịch sự, nhưng ánh mắt thoáng dao động. Hiroshi ngồi bên, siết tay vợ, thì thầm:

“Em muốn đi không?”

Khi mọi người đang cười nói, chú Hiroshi-no-Ojisan kéo Yumi ra một góc nhỏ sau nhà, đưa cho cô một chiếc vòng tay bạc cổ:

“Cháu xinh quá… chú mong cháu ở lại lâu.”

Tay ông chạm nhẹ cổ tay Yumi lâu hơn cần thiết. Yumi đỏ mặt, tim đập mạnh, liếc về phía chồng đang nói chuyện với mọi người.

Cô thì thầm với chính mình:

“Em đã hứa dừng lại… nhưng sao chỉ mới ngày đầu em đã thấy nóng ran thế này?”

← Chương 26: Lần Cuối Tại Vũ Trường – Từ Cánh Gà Đến Sân Khấu Công Khai, Rồi Kết Thúc Hành TrìnhMục lụcChương 28: Những Ánh Mắt Trong Làng Quê – Dục Vọng Ngầm Bắt Đầu Trỗi Dậy →