18+
Chương 28: Những Ánh Mắt Trong Làng Quê – Dục Vọng Ngầm Bắt Đầu Trỗi Dậy
Ngôi Nhà Tokyo · Chương 28/43 · 1.218 từ
Buổi sáng đầu tiên ở làng quê Yamagata, không khí se lạnh của núi rừng ùa vào qua cửa sổ gỗ. Hiroshi dậy sớm, pha trà xanh trong bếp nhỏ, mùi khói củi thoang thoảng. Yumi thức giấc, mặc áo bà ba mỏng màu xanh nhạt mượn của dì, tóc buộc cao đơn giản, bước ra sân giúp bà con dọn dẹp. Cô quét sân, rửa bát, cười nói với mọi người như con dâu thật sự.
Bữa sáng là cơm nắm onigiri, cá nướng sông, miso soup nóng hổi. Takashi và Ryota tình nguyện dẫn Yumi đi thăm làng. Takashi cười tươi, vỗ vai em họ:
“Đi thôi, để chị dâu xem làng mình đẹp thế nào.”
Ba người đi bộ trên con đường đá cuội quanh co, qua cầu gỗ nhỏ bắc qua suối trong vắt, qua cánh đồng lúa đang xanh mơn mởn. Gió núi thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ tươi. Yumi bước chậm, yukata mỏng bay bay, lộ đường cong cơ thể mỗi khi gió lùa.
Khi cô cúi xuống nhặt một cành hoa dại ven đường, áo bà ba tụt nhẹ, khe ngực sâu hút hồn lộ rõ. Takashi đứng ngay sau, mắt dán chặt, nuốt nước bọt. Ryota đỏ mặt, quay đi nhưng vẫn liếc trộm. Takashi đùa:
“Chị dâu đi chậm thôi, đường trơn, kẻo ngã. Để anh đỡ.”
Anh ta đưa tay chạm nhẹ eo Yumi, giữ cô “thăng bằng”. Yumi giật mình, cười gượng:
“Cảm ơn anh Takashi… em cẩn thận rồi.”
Ryota lắp bắp, mắt không rời ngực cô:
“Chị… chị đẹp như hoa anh đào ấy. Em… em chưa thấy ai đẹp thế này.”
Yumi cười lịch sự, nhưng tim đập nhanh. Cô cảm nhận rõ ánh mắt họ – không chỉ khen ngợi, mà còn thèm thuồng, giống hệt những ánh mắt ở vũ trường. Cô tự nhủ: “Chỉ là lời khen thôi… không có gì đâu.”
Chiều hôm đó, chú Hiroshi-no-Ojisan rủ Yumi ra vườn sau nhà hái rau rừng. Ông mặc áo khoác cũ, tay cầm giỏ tre, dẫn cô đi giữa những luống rau xanh mướt. Chú chỉ từng loại rau, giọng trầm ấm:
“Đây là rau mơ, cháu hái đi. Chú già rồi, mắt kém, cháu khéo tay hơn.”
Khi Yumi cúi xuống hái, chú đứng sát sau lưng, tay chạm nhẹ eo cô “để giữ thăng bằng”. Ông thì thầm:
“Cháu khéo tay lắm… Hiroshi may mắn có vợ như cháu. Chú già rồi, nhìn cháu là thấy trẻ lại.”
Yumi đỏ mặt, lùi lại một bước, cười gượng:
“Cảm ơn chú khen. Cháu chỉ giúp chút thôi ạ.”
Nhưng khi chú quay đi, Yumi cảm nhận rõ bàn tay ông chạm lâu hơn cần thiết. Lồn cô co bóp nhẹ, một cơn nóng ran chạy dọc sống lưng. Cô tự nhủ: “Chỉ là cử chỉ gia đình thôi… đừng nghĩ nhiều.”
Hiroshi đứng từ xa nhìn thấy cảnh đó qua cửa sổ bếp. Ông siết chặt tách trà, cu giật giật trong quần. Ông thì thầm với chính mình: “Chú anh… chú nhìn em lâu quá.”
Tối đến, Satoshi mời cả nhà sang quán rượu nhỏ của anh ta. Quán gỗ ấm cúng, đèn lồng đỏ treo lủng lẳng, mùi sake thoang thoảng. Vài người làng ghé qua, cười nói rôm rả. Satoshi rót rượu cho Yumi, cười lớn:
“Yumi-chan, em đẹp thế này mà về làng quê với anh Hiroshi, phí quá. Anh em họ mình ghen tị lắm đấy. Nếu em buồn chán, cứ sang quán anh, anh kể chuyện thời trẻ cho em nghe.”
Anh ta chạm nhẹ tay Yumi khi đưa ly rượu, mắt nhìn sâu vào mắt cô. Yumi đỏ mặt, cười lịch sự:
“Cảm ơn anh Satoshi. Em chỉ uống chút thôi ạ.”
Hiroshi ngồi bên, siết chặt tay vợ dưới bàn, cu cứng ngắc. Ông thì thầm vào tai Yumi:
“Anh ấy đùa thôi… đừng để ý.”
Nhưng Yumi cảm nhận được dục vọng trong ánh mắt Satoshi – giống hệt ánh mắt của khách VIP ở vũ trường. Cô đỏ mặt, lồn co bóp nhẹ, nhưng cố giữ bình tĩnh.
Về phòng ngủ cũ của Hiroshi – căn phòng gỗ nhỏ, cửa sổ nhìn ra núi – Yumi nằm bên chồng, thì thầm:
“Hôm nay họ hàng anh nhìn em nhiều quá… em hơi nứng. Nhưng em không muốn gì cả. Em chỉ muốn chồng chạm em.”
Hiroshi kéo vợ nằm ngửa, dạng chân cô ra, đút cu vào từ từ. Ông nhấp chậm, sâu, nhìn vào mắt vợ:
“Anh thấy hết. Chú anh và Takashi nhìn em lâu lắm. Em có thích không?”
Yumi rên khẽ, lồn siết chặt:
“Em… em hơi nứng khi bị nhìn. Nhưng em chỉ muốn chồng thôi. Em sợ… em sợ mình lại như ở Tokyo.”
Hiroshi tăng nhịp, thì thầm:
“Anh cũng nứng khi thấy em bị nhìn… nhưng anh không muốn chia sẻ em với ai. Chỉ anh thôi.”
Yumi lên đỉnh nhẹ nhàng, nước dâm chảy ròng ròng xuống ga giường. Hiroshi bắn tinh sâu vào trong, ôm chặt vợ:
“Chúng ta sẽ như thế này… chỉ trong nhà, chỉ với nhau.”
Ngày thứ hai, những tình huống “vô tình” tiếp tục tích tụ.
Ryota rủ Yumi đi leo núi nhẹ gần làng. Trên đường dốc, cô suýt trượt chân. Ryota vội đỡ, tay chạm vào eo và ngực cô. Cậu đỏ mặt, lắp bắp:
“Chị… chị xin lỗi, em không cố ý.”
Yumi cười gượng, nhưng núm vú cương cứng dưới lớp áo. Cô tự nhủ: “Chỉ là vô tình thôi…”
Chú Hiroshi-no-Ojisan mời Yumi vào nhà tắm onsen gia đình (suối nước nóng riêng). Ông nói:
“Nước nóng tốt cho da. Cháu tắm đi, chú canh ngoài cho.”
Yumi từ chối khéo:
“Cảm ơn chú… cháu tắm sau ạ.”
Nhưng hình ảnh chú đứng ngoài cửa khiến cô nứng nhẹ. Cô tưởng tượng chú nhìn trộm qua khe cửa, lồn co bóp giật giật.
Takashi “vô tình” đi ngang khi Yumi đang giặt đồ bên suối. Cô cúi người, mông tròn lộ rõ qua lớp vải mỏng. Takashi đứng lại, cười:
“Chị dâu giặt đồ khéo thật… để anh giúp nhé?”
Yumi giật mình, đứng thẳng, mặt đỏ:
“Không cần đâu anh… em làm được.”
Tối ngày thứ hai, cả nhà quây quần ăn cơm. Hiroshi nhìn vợ bị bao quanh bởi những ánh mắt thèm thuồng, cu giật giật trong quần. Ông siết tay Yumi dưới bàn, thì thầm:
“Em thấy hết chưa? Họ nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống.”
Yumi đỏ mặt, thì thầm lại:
“Em thấy… và em hơi sợ. Nhưng em cũng… hơi nứng. Chồng ơi… mình về Tokyo sớm không?”
Hiroshi im lặng, rồi nói:
“Mình ở thêm vài ngày nữa… anh muốn xem em chịu được bao lâu.”
Khi mọi người đã về, chú Hiroshi-no-Ojisan gọi Yumi ra hiên nhà riêng, đưa cho cô một chai rượu sake nhỏ:
“Uống với chú một ly nhé… để cảm ơn cháu đã về thăm họ hàng. Chú có chuyện muốn nói riêng với cháu.”
Yumi cầm chai rượu, tim đập mạnh, liếc về phía phòng ngủ nơi Hiroshi đang chờ. Cô thì thầm với chính mình:
“Em đã hứa dừng lại… nhưng sao những ánh mắt này lại làm em nóng ran thế này?”